Thế là 2 tuổi



Sinh nhật 2 tuổi của MQ vào một ngày trời ko được đẹp lắm, buổi sáng hôm đó còn hơn mưa bụi và trời se se lạnh, vì cái lạnh đột ngột nên khiến con người ta có cảm giác lạnh hơn mặc dù thời tiết cũng chỉ khoảng 20 độ.

SN năm nay, MQ được đón rất đông các ông bà nội ngoại, rồi ông Phan, bắc Điệp chị Uyên, ông Bắc hàng xóm từ dưới quê cũng tới dự. Nhân sự dự SN như thế là hoành tráng lắm rồi đó nhé MQ. Các con thật hạnh phúc đấy. Mạnh Quang hôm đó ríu ra ríu rít, bắng nhắng với ông bà. Các ông bà lâu ngày không gặp MQ, thấy MQ lớn  và khôn nên ông bà ngoại thích lắm. 


Review lại SN khi nó cách những hơn 1 tháng rồi nên là sự hào hứng và mạch cảm xúc nó bay biến đi đâu hết á. Chỉ kết luận một điều rằng, mẹ rất vui vì đã tổ chức cho MQ một SN đạt theo yêu cầu mẹ đặt ra, các con sau hôm đó đi bất cứ cửa hàng bánh ngọt nào cũng chỉ và bảo: Bánh SN đấy, và mẹ hỏi Có bánh thì như thế nào, bạn sẽ vênh mặt lên, hai tay vỗ và hát: mừng ngày sinh nhật của Mạnh, mừng ngày SN của Quang! Iu lắm
2 tuổi là cái mốc mẹ khao khát và vươn tới khi con còn  bế ngửa, khi mà suốt ngày mẹ chả có time để mà mở mắt ra ngoài, chỉ chăm chăm cho việc cho hai  đứa ăn, và thay bỉm, rồi cuối tuần đợi bố từ HN trở về quê thăm 3 mẹ con. Đối với mẹ, đó là quãng thời gian hơi chán nhất í. Chán nhất là khi MQ ở tháng đầu tiên, sao hai đứa khó tính, đêm nòa cũng phải khóc một chập 2 – 3 h mới đi vào giấc ngủ. Rồi cảm giác mình mẹ phải ở nhà ông bà nội khi không có bố Tùng, muốn gì cũng khó nói trực tiếp với ông bà. Hic
Rồi cái  Tết năm 2011, mẹ chả ăn ngon cả, vì năm đó bà ngoại bảo ra tết sẽ ở nhà, ko lên chăm MQ được nữa, mẹ phải lựa chọn 1 đứa ở nhà bà chăm, một đứa ở trên nay với cô Ánh, cô lúc trước tết cũng dọa mẹ ra tết sẽ muốn đi làm ngoài. Hỏi được một bà trong họ sẽ lên ở với nhà mình trong năm tới, thế mà đến gần ngày đi bà nói ko muốn đi nữa. Huh u, thử hỏi, có ai còn ăn tết ngon khi có hai lời sấm truyền thế ko? Một năm mà khởi đầu của những ngày đầu tiên sao mẹ đã nản như con gián rồi. Mẹ ăn ngủ chả còn bít ngon nữa, đang ở với hai em rất tươi đẹp là thế, mà ra tết sẽ phải chia tay 1 em ở nhà ông bà ngoại. HU hu, ta nói, chả còn cái gì đau khổ hơn điều đó cả.  Ấy thế mà, đó chưa phải là những điều kiện bi đát, đó lại là một tương lai ko đến nỗi nào, để bố mẹ có những qd ko thể có đường lui và làm chủ được cuộc sống của mình. Cuộc sống không phụ thuộc vào người khác, cuộc sống ko sợ bị xáo trộn khi có ai đó muốn thay đổi, muốn bỏ việc.
16 tháng Mạnh đi lớp, rồi đến 17 tháng Q cũng tới trường cùng anh. Bố mẹ trải qua một chuỗi ngày khá cơ cực, khi ở giai đoạn đó các em chưa tự chủ được nhiều về hành vi, rồi ăn uống, rồi ốm đau của những ngày đầu đến lớp. Những ngày mẹ trân trọng nhưng chỉ muốn nhớ lại chứ không muốn trải qua lại lần nữa đâu.
Đến tháng thứ 20, MQ chuyển về một lớp học gần nhà, cũng từ đó (9.2011), các con bey bey với mấy em sổ mũi – tình trạng kéo dài gần như 4 tháng các con đi học ở xa nhà. Trộm vía tỉ lần là các em khỏe mạnh đến tận khi ngoài 2 tuổi. Yêu hai em lắm. Cũng giai đoạn này, hai em đã làm quen hoàn toàn với cơm tối, mẹ bỏ khoản nấu riêng cho hai em, rồi hai em ăn ngoan và có hôm còn tự xúc ăn, Bố mẹ sau thời kì đầu khi chỉ có vc chăm hai em thì cũng đã biết setup cs của mình khoa học hơn, mẹ bớt nhăn nhó và cáu bẳn hẳn.
Nói đến bố Tùng, dù có lúc điên lên mẹ ghét, mẹ nhăn bố nhưng bố đúng là một người bố tuyệt vời đó MQ ạ. Bố không nề hà gì chăm hai con, từ ngày ko còn bà ở đây, bố luôn đi làm về đúng giờ để đón các con, về nhà bố ko ngại vào bếp để nấu ăn tối cho mẹ chơi và tắm rửa cho hai con, sau đó, cũng chính là bố lại xúc đút cơm cho con. Rồi đêm đến, khi các con yên giấc, bố lại phải làm việc để kiếm thêm thu nhập, lo cho mẹ con mình, mẹ chưa bao giờ phải lo đến tài chính là vì thế đó Mạnh Quang ơi! Bố hầu như cả năm rồi ko tụ tập la cà sau khi tan giờ làm cả, cũng vì đó không phải là sở thích của bố. Chắc có lẽ vì thế mà bố thích những cv làm việc độc lập, làm một kỹ sư thiết kế chứ ko chọn thi công MQ nhỉ, bố ko thích mấy cv kinh doanh đâu Mạnh Quang ạ.
Mẹ  có nhiều lúc không tránh khỏi stress khi các con ko nghe lời, khi các con nghịch ngợm và oánh nhau, nhưng sau đó mẹ hài lòng với cs của mình. Một cuộc sống ko ồn ào, ít náo nhiệt nhưng lại êm đềm và hạnh phúc với Mạnh Quang và bố Tùng. Yêu ba bố con rất nhiều. Trong đó yêu MQ hơn tất tất cả. Kể cả mạng sống hi hi J)

1 nhận xét: