Chiến đấu thế nào trong cuộc chiến cân sức 2 – 2??? (Nhật kí đi học tiếp theo của MQ)

Dạo này  rất nhiều người quan tâm hỏi han về tình hình nhà cháu khi có một lúc hai chàng,  giờ các chàng ấy đều ở cùng bố mẹ chứ không “li biệt” như hồi Tết đến giờ nữa.
Này nhé, mẹ cháu nhớ chàng Quang quá, với lại cũng thương em vì em phải sống xa bố mẹ, dù ông bà có yêu mấy thì khi mẹ về thăm, em vẫn quấn mẹ như sam, dù bà ở với Mạnh từ bé đến lớn, ăn ngủ với bà thế mà đến khi về quê 1 tháng, mẹ về thăm em ấy vẫn nhìn mẹ với ánh mắt rất chi là cảm xúc, tiếp theo là những ngày bám mẹ  như đỉa không rời…. Dù đọc khá nhiều về sách cho cha mẹ (cv của mẹ mà) thì mẹ cũng hiểu được một chân  lý rất hiển nhiên rằng, con cần mẹ, con cần bố. Các con chỉ phát triển tâm lý đầy đủ khi ở bên bố mẹ mà thôi. Thuyết phục để bố đồng cảm, nói vài dẫn chứng để bố thấy rằng con cái chỉ hạnh phúc thật sự khi được ở cùng bố mẹ mà thôi… BỐ ĐỒNG TÌNH, QD CHO CẢ NHÀ ĐOÀN TỤ ĐƯỢC FIX MỘT CÁCH CHÓNG VÁNH VÀO MỘT BUỔI TỐI MẸ NHỚ QUANG.  Bởi vì nếu như theo như hồi Tết, cả nhà quyết định sẽ cho 1 trong 2 đứa ở nhà với ông bà đến khi 2 tuổi cơ. Thế mà em lên ở với bố mẹ khi được gần 17 tháng. J)
Ôi quyết định chóng vánh thế, niềm vui bất chợt của mẹ cũng chỉ được lúc đó thôi. Khi đón Quang lên, mẹ lo lắm ấy. Đợt đó anh Mạnh cứ ho ho sổ mũi vì đi lớp. Em Quang lên đây rồi lại lây của anh, hey, nhưng may, em lây nhưng cũng nhẹ vẫn ăn chơi bình thường. Ông ngoại ở đây chơi với em được 1 tuần, trong tuần đó không biết có phải ông chiều em không nhưng mẹ thấy nếu cứ sinh hoạt của hai anh em thế này thì chịu sao nổi. Này nhé, ăn thì đi dong hết trong nhà ngoài ngõ, đầu đĩa bật Xuân Mai…. Túm lại là  rùm beng cả nhà lên í, từ trước đến giờ chưa bao giờ  hai đứa lại ăn uống  hư thế ấy. Mẹ an ủi chắc tại Mạnh yếu người…. Hey, ông ngoại thấy thế bảo hay là lại đưa Quang về, chứ có ông có Dì nhà còn thế này, nếu có hai vợ chồng thì xoay xở thế nào… Mẹ thực sự lo sợ, lo sợ đến stress, đến ốm í (cũng tại thời tiết lúc đó giao mùa nữa, mẹ uể oải, chả buồn ăn uống gì nên là người yếu, dẫn đến tinh thần cũng dễ down hơn)
Ông về từ thứ 7 tuần đó, đến tối Cn thì dì Dung cũng sang trường chỉ còn có bố mẹ và MQ. Tối đó, hai em nhìn chung đỡ hư hơn mấy hôm trước, skhoe của Mạnh cũng ổn định để ngày mai đi lớp. Thì em Quang lại sổ mũi, mẹ thấy em vẫn ăn uống bình thường nên chỉ cho em uống siro ho và sổ mũi thôi. Cũng sợ nếu hôm sau em bị nặng hơn thì đi lớp sao ổn.
Sáng thứ 2, hai đứa dậy từ  7h kém để chuẩn bị đến lớp, các con ăn sáng ở trường nên buổi sang dậy mẹ chỉ cần vệ sinh và mặc quần áo, nhà mình hành quân lên đường. Bố một đứa, mẹ một đứa..
Đến lớp do nghỉ 1 tuần đi học lại nên Mạnh khóc khi cô bế, e Quang thì do thấy không gian đẹp quá tạm thời chưa khóc. Chiều mẹ hỏi lại cô nói khi bố mẹ đi được 1 lúc em mới khóc, nhưng không dữ dội như hồi anh Mạnh. Mẹ đã chuẩn bị cho việc Q sẽ giống anh Mạnh bị khản tiếng, bị ho roài nên cũng ko sợ nữa. Chỉ có điều mẹ AQ, sức đề kháng của Q tốt hơn Mạnh nên là có bị cũng sẽ nhẹ hơn anh Mạnh.   Tối về mẹ đón Quang, nhìn thấy mẹ em khóc đòi bế. còn anh Mạnh thì chơi rồi, thấy mẹ không khóc nữa…
Những ngày tiếp theo vẫn lập lại điệp khúc như ngày thứ hai, nhưng Mạnh từ thứ 3 đã quen với cô, mẹ đưa cô còn bey bey, tối đến đón còn mải chơi không chịu về. Em Quang nghe cô nói ở lớp không khóc nhưng giống mạnh là cứ đòi cô bế, lúc nào cũng bắt cô bế cả anh Mạnh nữa, không cho bạn nào động vào anh mạnh. Hai bạn ấy tuần đầu cứ bám nhau như sam, cô nói làm gì cũng phải làm cùng vì cứ bạn này làm là bạn ấy lại chỉ cô làm cho bạn kia… Cái đáng nói là bạn Quang ở lớp ko khóc (đến nỗi khản tiếng) như Mạnh nhưng về nhà bạn ấy mè nheo kinh khủng. Từ buổi thứ hai đi học, tối về nhà bạn ấy chỉ theo mẹ, lúc nào cũng mẹ đến rửa ráy thường thì bạn ấy rất thích thế mà giờ cũng khóc. Mẹ chả có time làm gì cả, chỉ khi bạn ấy ngủ mới được ăn tối giặt dũ. Cũng may anh Mạnh tuần trước có ông ở đây thì làm nũng là thế, thế mà tuần này bạn ra dáng một ông anh đi thực. Đi học về cười phớ lớ, giở đồ chơi ra chơi, mẹ sai gì làm nấy, ăn thì ko còn đi dong mà bố đút ăn một lèo. Em Quang bám mẹ nhưng em cũng ăn ngoan, chỉ 10’ là hai anh em đã hoàn thành bữa tối. Khi cho hai em ăn xong, mẹ sẽ ngồi chơi với hai đứa, còn bố sẽ nấu ăn tối. Đến khoảng 8h30 thì hai bạn đi ngủ, lúc đó mẹ với bố mới làm những cv của mình. Tại bố Tùng khá là chia sẻ việc nhà với mẹ nên mẹ cũng đỡ, chứ bố mà gia trưởng thì làm sao mẹ dám qd cho hai anh em cùng ở trên này chứ. Bố  tuyệt vời lắm đấy.  Một ngày trôi đi của bố mẹ bây giờ là thế đấy. Hơi vất vả tí nhưng nhẹ tâm lí, không ở trên này đau đáu nhớ về đứa kia. Rồi lại cảm thấy có lỗi, thấy xót xa.
Sau 1 tuần đi học, tình trạng mè nheo của em Quang đã đơn hơn chứ chưa dứt hẳn, hi vọng hết tuần này nữa thôi thì em sẽ hết hẳn khủng hoảng.
P/s: Những ngày này, anh Mạnh tỏ ra đáng iu lắm, này nhé có gọi là đáng iu không cả nhà khi đi học về tự chơi, đến khi đói là vào bếp đòi bố măm măm. Bố cầm thìa ra thì ạ nấy ạ để. Ngồi ngoan bố xúc từ miếng đầu đến 2/3 xuất. Còn lại một phần ba bố chỉ nịnh nọt tí thôi, hoặc là mở đĩa cho bạn ngồi bạn ăn hết. Rồi lại chơi, lại ngủ cùng bố. Có đêm bạn đòi ăn có đêm không. Đêm nào đòi ăn thì thay vì khóc ré lên như ngày trước thì bạn chỉ hị hị, sau đó nằm đợi bố pha sữa, 5’ sau bạn lại ngủ tiếp đến sang. Dậy là toe toét hú hòa bố mẹ nếu bố mẹ ở trong bếp….. Mong chờ một ngày Quang như anh Mạnh quá!
Đấy, lịch sinh hoạt giờ của nhà cháu đấy. Cuộc chiến cân sức 2 -2. Hai bố mẹ + hai con đấy các mẹ ạ. Mong MQ lớn nhanh, càng lớn sẽ càng ngoan hơn!

"Cuộc chiến" với hai chàng!

Thời gian vừa rồi oải quá đi mất. Quyết định chóng vánh sẽ đón em Quang lên trên này  rồi kéo theo đó luôn là hành động, nhiều khi mẹ chưa kịp chuẩn bị tâm lý phải chăm một lúc hai ông nhỡ nhỡ đang tuổi nghịch ngợm, mè nheo.... Rồi anh Mạnh đang giai đoạn làm quen với trường lớp nữa chứ, chả đơn giản tí nào cả.  Hey hey....

Nhân tiện về quê ăn giỗ mẹ đón Quang lên luôn.  Hai anh em lên chưa đi học ngay vì đúng vào lúc giao mùa, bố mẹ tha lôi từ TB - HN nên là bạn Mạnh do đi học vừa khỏi ho thì lại bị cảm tiếp. Anh ấy nước mũi cứ chảy dài, rồi lại ho, mẹ định để tự Mạnh khỏi nhưng đến hơn 1 tuần tình trạng vẫn thế mà có em Quang nữa nên mẹ ko thích tình trạng này kéo dài nữa đâu. Con ốm ốm nên là mè nheo lắm. Thôi  liều thuốc khánh sinh nhẹ để đẩy nhanh cơn ốm nhé. Còn e Quang ư? Chả hiểu sao khi đi xe oto em lại bị say chứ, mặt em tái nhợt và khó chịu do buồn nôn. Nhìn em thương ơi là thương, nhưng được cái xuống xe là em tỉnh như sáo mặc dù đi lại còn biêng biêng. Tối em vẫn ăn uống bình thường, lên tới nhà em háo hức lắm, đi khám phá mọi ngóc ngách trong nhà. Hai ông lên cùng nhà mình, nhà mình mấy hôm đó nhộn nhịp, nháo nhác lắm í.
Phải thú thực là mẹ cũng sợ phết, vì mẹ ko biết mình có quyết định đúng không nữa, Quang đang ở với ông bà ngoan ngoãn thế, lại được chăm sóc chu đáo nữa, lên đây sẽ ra sao đây?? Rồi một lúc chăm hai đứa bố mẹ có vất vả quá không?????

Sau một tuần nghỉ ngơi ở nhà an dưỡng với ông ngoại và dì Dung thì hai anh em đã chính thức đi học vào ngày hôm qua rồi. Mẹ ko lo lắng cho Quang vì mẹ biết Quang sẽ thích ứng nhanh với lớp học thôi.
Ngày đầu đi học, mẹ ít gọi điện cho cô ko như hồi anh Mạnh đi học. Cô bảo hai anh em gắn với nhau như sam, cô làm gì Mạnh cũng chỉ cô phải làm cả cho Quang nữa , chắc em Quang nhìn thấy anh Mạnh nên cô bảo cũng khóc nhưng ko đến nỗi khóc to như anh Mạnh.  Hôm qua khi bố mẹ đến đón thấy anh Mạnh thì đang chơi, nhìn rất đầu gấu, còn em Quang thì cô vẫn bế. Chắc em vẫn còn lạ lớp.
Đón hai đứa về, bố chơi với hai con còn mẹ nấu ăn tối. Trộm vía nếu các con khỏe thì đúng là mọi việc cực kì đơn giản. Chỉ sợ khi ốm cứ mè nheo bắt mẹ bế thôi. Cầu trời cho MQ ốm ít nhất có thể, có ốm cũng chỉ loàng xoàng thôi, he he! Nên tối qua chỉ có hai bố mẹ và hai con nhưng bố mẹ xử lý khá đơn giản. CHo hai con ăn xong rồi bố mẹ ăn sau. Các con khỏe nên ko ăn dong nữa, ông ngoại hay chiều hai đứa  cộng với việc các em yếu người nên cho cháu ăn được bữa ông cũng mệt. Trộm vía, tuy ốm nhưng hai bạn ấy ăn vẫn ok lắm. chỉ có điều phải nịnh nọt thôi. Theo dì Dung nhận xét là "thích ăn nhưng lười há". :D
 Tối qua bố mẹ đang cho dần vào quy củ rùi. Chỉ ăn trong gian nhà mình thôi chứ ko đc sang nhà hàng xóm nữa....
 Đúng là MQ từ lớn đến bé ít ốm nên khi các con ốm mẹ stress kinh khủng. Sau đợt này rèn luyện được tinh thần rồi. Con ốm ư,  chuyện nhỏ, trẻ con đương nhiên phải ốm rồi. he he.
P/s: Mấy ngày trước thấy có lỗi với bố MQ ghê, vì stress nên hay cáu bẳn với bố quá, thôi thì sẽ rút KN, đúng là công bằng mà nói, bố QM cực kỳ đảm đang, hàng ngày rửa ráy đón con đi học cho con ăn, tối  có khi mẹ mệt lại xử lý quần áo bẩn.....

Nhật kí đi học của Mạnh!

Mạnh đi học tính đến nay đã gần được 3 tuần.  Đến thời điểm này, mẹ hoàn toàn yên tâm. Yên tâm ở đây là nó ko khóc nữa, ăn ngủ cũng được. Chứ làm sao hết yên tâm hoàn toàn  được vì  đi học sẽ tiếp xúc nhiều, sẽ dễ lây bệnh... vân vân và vân vân. Thỉnh thoảng bố Tùng còn  trách mẹ sao không cố để Mạnh đến qua 18 tháng mới đi học. Như thế cũng cứng cáp hơn chút. Ờ thì mẹ đã nóng vội, cũng tại mẹ nghĩ đơn giản nếu Mạnh đi học ok sẽ được đón Quang lên. Ở trên này, hình ảnh Quang với những véo von luôn  hiển hiện trong tâm trí mẹ. Rồi vào một ngày đẹp trời, quyết định cho Mạnh đi học để đón Q lên một cách rất chóng vánh....
Tuần 1
Cứ nghĩ mọi chuyện đơn giản, Mạnh ăn ngủ tốt thế thì chỉ cần 1 tuần là có thể quen với lớp, ai dè mọi chyện chả đơn giản như mẹ nghĩ. Mạnh khóc khản tiếng, tiếp đó là ho và sổ mũi.  Hịc, nhưng được cái bạn ấy vẫn  ăn uống tốt, ho cũng chả ho nhiều, nhưng nó cũng kéo dài lắt nhắt đến hơn 1 tuần mới hết.
Ngày đầu tiên đi học, mẹ đến đón Mạnh mà cảm giác thương ko thể tả, buổi trưa do chưa quen lớp nên con chỉ bắt cô bế, ở nhà 3 - 4 tiếng ngủ ngày mà đi học chỉ ngủ đc có 20'.... nên đến lúc mẹ đến đón mạnh nằm góc nhà ngủ, cô chải có cái chăn, còn xung quanh là các bạn cứ chạy nhẩy nô đùa. Ôi, ở nhà thì đệm cao giường êm, âm thanh yên tĩnh...  nhìn thế mà mẹ thương con ghê gớm. Lại quan sát Mạnh ngủ mà nước mắt cứ trào ra.... Con mở mắt thấy mẹ và mếu máo.   Tối đó về, Mạnh ko khóc, cũng ko bám mẹ (mẹ sợ khủng hoảng tâm lý thì sẽ bám mẹ như sam) nhưng Mạnh lại chơi đùa như chưa có chuyện gì xảy ra, điều này khiến mẹ đỡ  buồn hẳn. Rồi bát tô cháo được bưng ra cho bữa tối của Mạnh, con ăn nhanh vèo cái đã hết. Thậm chí còn cúi xuống tận bát để há mồm. Chắc hôm đầu lạ  nên Mạnh ăn k được nhiều ở lớp rồi....
Tiếp đến những ngày thứ hai thứ ba, Mạnh chắc chả đỡ khóc mấy nên là bắt đầu khản tiếng, mặc dù là cô nói con đỡ khóc dần. Chắc các cô không thể nói thật được, vì nói thế thì chả có phụ huynh nào cho con đi học tiếp nữa. hị hị... Đến cuối tuần đó thì Mạnh bắt đầu ho ho, sổ mũi nhưng nhìn chung ăn uống vẫn tốt. 

Tuần 2

Nhìn chung mọi chuyện khá lên rất nhiều, con giảm khản tiếng, ho cũng vẫn còn, mẹ mua siro ho về cho  Mạnh uống,  nhưng được cái Mạnh vẫn ăn uống tốt, trộm vía vẫn như lúc khỏe ấy. Nhưng cứ vẫn thỉnh thoáng ho, thỉnh thoảng sổ mũi. Mẹ có mua siro cảm và siro ho cho Mạnh uống nhưng có vẻ nó cũng vẫn thế, nên là mẹ quyết định cho Mạnh uống 3 ngày kháng sinh nhẹ, loại nhẹ nhất và an toàn nhất nên có vẻ tình trạng dứt hẳn. nếu Mạnh chưa đi học chắc mẹ sẽ cứ kệ rồi Mạnh sẽ tự khỏi thôi, nhưng giờ đang thời kì làm quen trường lớp, sợ cơ thể cứ ko khỏe kéo dài nó lại là cơ hội cho các vi khuẩn khác tấn công xâm nhập thì chít. Thôi uống tí thuốc nhá, thuốc đó vị cam, ngọt lắm, dễ uống.... Kết thúc tình trạng ốm làm quen với lớp của Mạnh ở tuần 2 này.

Tuần 3
Mới đầu tuần đi học tâm trạng mẹ  phơi phới vì sức khỏe của Mạnh ok, cộng với việc Mạnh đã quen lớp học, con chỉ khóc e a khi bố đưa cô lúc buổi sáng và buổi tối khi thấy bố đến đón thôi. Còn lại ban ngày cô bảo con chơi ngoan rồi, đến chiều bố về ở tầng 1 nhìn màn hình thì Mạnh cũng lon ton chơi với bạn rồi, ko như tuần đầu tiên, đến hôm nào cũng là hình ảnh con bám cô không rời..... Tình hình tốt đẹp thế này thì cuối tuần này, mẹ sẽ về đón Quang lên.  Cả nhà mình lại tiếp tục tuần  mới đi học của Quang vào tuần sau nhá nhé. Ôi. Nghĩ đã nản nản nhưng sức đề kháng của em Quang tốt hơn anh Mạnh. Nên là cầu trời cái gì đến cũng nhẹ nhàng thôi nhá!