Tết năm 2012

Tết năm nay vui hơn hẳn năm ngoái vì MQ đã lớn, chứ năm ngoái 3 mẹ con ở một góc xó nhà chả được đi đâu. Năm nay thì khác, dù có mưa bụi thì  bố mẹ và các con vẫn đi chơi như thường, mặc rét mướt. Trộm vía,  hai đứa mấy ngày tết rất ngoan khỏe, khỏan ăn  ngoan hơn cả ngày thường.
Năm nay, mặc dù cảm giác không còn háo hức tết như ngày xưa, nhưng cái cảm giác mong ngóng được về quê nghỉ tết vẫn làm cả bố mẹ rạo rực lên từ hôm 26 ấy. Đến ngày 27, bố Tùng đi làm được về sớm, dọn dẹp đồ đạc rồi qua cơ quan đón mẹ về quê luôn. Nhà mình   đi từ 6h đến gần 10 h đêm là có mặt ở nhà. Ở quê năm nay không khí tết có vẻ không nhộn nhịp lắm hay sao í.  Chắc tại năm nay kinh tế khó khăn, bà con nông dân không làm ra tiền nên việc sắm tết cũng muộn hơn mọi năm MQ ạ. Còn nhà mình, ông bà nội ngoại vẫn hàng quà ầm ầm, ông bà kiếm tiền còn siêu hơn cả bố mẹ ấy chứ…
Tối 27 về tới nhà, mẹ mong trời sang nhanh để sáng ra lên nhà ông bà ngoại đón Mạnh.  Gặp Mạnh, dù cố kiềm chế nhưng nước mắt mẹ cứ rơi ra vì nhớ, vì thương con không thể tả, mặc dù ở nhà, con được ông bà chăm sóc tử tế. Nhưng cái cảm giác xa con nếu ai trải qua mới hiểu,   thời gian xa con như bào mòn từng thớ thịt của mình vậy, đau lắm. Nhưng hòan cảnh hiện tại, mẹ chưa thể đưa Mạnh  lên cùng được. Mẹ sẽ cố gắng đến một  thời gian ngắn nhất sẽ đưa con lên ở với bố mẹ con nhé.  Vì ra tết, cô trông trẻ nhà mình sẽ xin nghỉ,  nên mẹ phải cho em Quang đi học. Vì thế, khi con đi đứng cứng cáp, trời ấm lên, em Q uang mà đi nhà trẻ ổn mẹ sẽ đưa con lên đây đi học.  Tạm thời con cứ ngoan ở với ông bà con nhé. Mẹ sẽ thường xuyên về thăm con, sẽ bảo bà ngoại đưa con lên đây chơi với bố mẹ. Mẹ yêu Mạnh nhiều lắm.
Tết này,  mẹ ko lúc nào rời Mạnh,  mẹ cố gắng bù đắp cho Mạnh nhiều nhất có thể khi được ở gần con. Chính vì thế mà Mạnh cũng hơi hư, chả theo ai, kể cả bà, bố. Lúc nào cũng thích mẹ bế.  Mạnh có nhiều những cử chỉ rất tình cảm dành cho mẹ. Mẹ hạnh phúc lắm í, điều đó chứng tỏ dù mẹ có xa Mạnh vài tháng thì sau này, tình cảm Mạnh dành cho mẹ cũng chả vơi đi đâu con nhỉ? Thôi, ko nói chuyện sướt mướt nhớ nhung đầu năm nó giông con nhá, chỉ nói chuyện vui thôi. Mẹ sẽ suy nghĩ tích cực, Mạnh mà ở gần mẹ ko thể chăm tốt một lúc hai đứa được. Nếu chăm sóc ko tốt được thì thà Mạnh ở nhà cho  ông bà ngoại chăm,  chứ ở trên này cũng khó con ạ. Nhưng mẹ sẽ cố gắng thu xếp sớm nhất có thể đón con lên đây. Ở quê, xa bố mẹ nhưng M lại có nhiều môi trường để học hỏi, được đi nhiều, gặp gỡ nhiều con sẽ dạn dĩ hơn. Mẹ tạm chấn an mình như thế để vượt qua được giai đoạn mẹ nghĩ khó khăn nhất trong cuộc đời của mình từ khi lấy bố Tùng.
Thấm thoắt mấy ngày tết cũng trôi qua, chiều mùng 6 dự định 6h tối cả nhà sẽ lên HN, nhưng tắc đường lên tận 11h đêm mới có xe. Cả nhà mình phải đi đêm, nhưng được cái đường sá không tắc, đi rất nhanh. Cả nhà mình có cả ngày CN hôm sau để nghỉ ngơi và dọn dẹp. Em Quang lên tới HN thì bị sổ mũi, chắc do trời lạnh quá. Mẹ chưa cho em uống thuốc để theo dõi thêm vì thấy em vẫn ăn uống bình thường. Chỉ bị hung hắng ho và ngạt mũi. Mẹ sẽ hấp quất, nướng tỏi cho em ăn. Một tháng  nữa, em sẽ phải đi học, mẹ sẽ ưu tiên những trường ở gần nhà, ko thì sẽ cho em đi học gần cơ quan mẹ. Dù sao cho các con đi học sớm để các con dạn dĩ hơn, mặc dù ko được chăm sóc chu đáo như ở nhà.
Tết năm nay, nhìn chung mẹ thấy cũng bình thường, ko có gì nổi trội, chỉ thích mỗi cái là các con biết nhiều trò hơn, mẹ chả biết kể từ đâu, nhưng túm lại, hai đứa nói cái gì cũng biết cũng hiểu… Yêu yêu lắm.
Bố mẹ luôn yêu MQ, các con là niềm vui và nguồn sống của bố mẹ đấy hai nhóc ạ. SANG NĂM 2012, MONG CHO HAI CON LUÔN NGOAN KHỎE!

Mạnh iu quí!

Con về nhà với ông bà ăn tết đã được 1 tuần rồi đấy. Mẹ xa Mạnh  mới chừng đó thời gian mà cứ ngỡ như phải đến hàng tháng rồi con ạ. Mẹ phải cố tỏ ra mạnh mẽ, ko nhắc đến từ “nhớ” con chứ ko thì mẹ ko kiềm chế nổi nữa. Nhìn ảnh Mạnh, mẹ thương Mạnh lắm nhưng bít phải làm sao con nhỉ. Bà cần về chuẩn bị tết, gần năm nay bà ở với nhà mình, có mỗi ông ở nhà. Vì thế Mạnh đành theo bà về sớm. Mẹ đang mong từng ngày, từng ngày để được về với Mạnh.
Con về được 3 ngày đầu thì rất ngoan, có vẻ như theo mọi người nhưng đến ngày thứ 4, sau sự kiện bà nội bế Mạnh về nhà chơi thì từ đó Mạnh ko theo ai nữa, chỉ lúc nào cũng bà ngoại, kể cả ông nội cũng không theo.  Bình thường Mạnh thích đi xe máy, vậy mà giờ ông bế Mạnh ra xe máy là Mạnh cứ chỉ vào nhà. Có thể Mạnh đã bị sock tâm lí chăng nhỉ. Hay em nhớ bố mẹ? Mẹ chả biết nữa. Thôi con cố gắng, thứ 6, sau khi họp tổng kết năm, mẹ sẽ chả ở lại liên hoan  và sẽ đi về ngay với con,  mẹ nhớ con lắm con yêu ạ.
Em Quang ở trên này vẫn ngoan, em được ở gần bố mẹ, mỗi tối về có em mà bố mẹ cũng bớt buồn bao nhiêu. Mẹ ước năm sau trôi đi  thậtnhanh, 2 tuổi các con sẽ  đi đc nhà trẻ, lúc đó mẹ sẽ ko  phải lo lắng về người trông các con,  sẽ được ở bên các con mãi mãi, mẹ  dù có vất vả mấy cũng chịu được chứ xa một trong hai đứa mẹ thấy chả có nỗi buồn nào buồn hơn nỗi buồn này con ạ.
Bức hình dì D gửi cho mẹ tối qua vì mẹ kêu nhớ Mạnh quá:

Photobucket

Hai bạn Yêu 14 tháng rồi! – Vui vui và Buồn buồn

Thế là MQ đã được 14 tháng rồi đấy. Xem nào, tháng này hai bạn trộm vía đều ngoan khỏe. Vẫn  3-4 bữa cháo và 3 – 4 bữa sữa (từ 100 – 180ml). Khỏan ăn ngủ của hai bạn cũng ko có gì khác so với tháng trước, vẫn duy trì 1 lần ăn đêm.
Hai bạn ấy càng ngày càng biết nhiều lắm rồi á. Chỉ cần bố mẹ đi làm về, cởi mũ  nhìn các bạn là các bạn sẽ lần lượt chỉ vào mắc treo chìa khóa (ý nói bố mẹ treo vào đó), sau đấy, từng đứa đến bám vào chân của bố và mẹ để đòi bế. Bố mẹ phải bế lần lượt mỗi đứa một lúc các bạn ấy mới chịu.
Về ngôn ngữ, hai bạn đã biết nói một số từ như chỉ tay và nói “lên lên” nếu thích bố mẹ bế lên gác. Nhìn bảng chữ cái đọc vẹt “a, c,o” – đọc vẹt vì chưa chỉ được chính xác. ;)). Nhìn tivi thì nói “mờ’. mà nhìn mẹ cũng “mờ, mợ’’. Vì bạn ấy nói hai từ mở và mẹ giống nhau quá. Lại còn thêm một số từ như “ái chà, hâm à…”…..
Anh Mạnh đợt gần đây lại còn tỏ ra khó tính khi nghe nhạc. Nếu bài nào bạn không thích là chỉ chỉ trỏ trỏ bắt  phải next sang bài khác. Cả nhà đang xem tivi là bạn ấy rất thích chui ra đằng sau để rút dây ăngten ra. Tức thế chứ.
Về cân nặng cách đây khỏang 20 ngày thì bạn Q được 10,2kg; anh Mạnh được 11kg rồi. Còn mấy hôm nay do trời lạnh mặc nhiều áo nên cân sẽ không chính xác.
Tháng này em Quang tự nhiên lại ngoan hơn anh Mạnh như em ăn bao giờ cũng nhanh trước anh đến 5’, ăn  nhiều hơn và đặc biệt là ít nhõng nhẽo, em chịu chơi một mình hơn. (Các tháng trước những ưu điểm này là của anh Mạnh)
Buồn nhất là hai em chưa tự đi mà cứ phải có người dắt. Cũng do mùa đông bạn lười đi  vì người cồng kềnh về áo hay sao í. Thôi hi vọng một thời gian ngắn nữa thôi hai em sẽ đi được bằng chính nội lực của mình chứ ko cần ngoại lực là bố và mẹ nữa nhé!
Tháng này mẹ cũng đứng trước rất nhiều băn khoăn do dự vì tương lai của MQ sang năm sẽ ra sao khi bà ngoại về quê. Tìm mãi vẫn chưa có người giúp việc. Chắc là anh Mạnh đành phải  ở với bà một thời gian, nhiều nhất là đến khi hai tuổi lên đây đi học. CHứ đi nhỏ quá mẹ lo hai đứa  sẽ ốm vặt, chán lắm. Ôi, khéo đây là cái bất lợi và mẹ thấy khó chịu nhất của việc sinh đôi đấy. Đấy là phải xa một đứa, điều đó khó chịu kinh khủng, lúc nào cũng thấy tội tội cho đứa ở xa, cảm giác có lỗi và bất lực.  Chỉ được cái an ủi là bà chắn chắn sẽ chăm sóc Mạnh tốt, vì ba chăm Mạnh nên cả năm nay mẹ cứ phớ lớ và yên tâm lắm. Rồi giờ lại lo cho Quang, nếu ko có bà thì cô Ánh có chăm QUang tốt ko, ngày xưa có bà giờ có mỗi hai cô cháu, lại còn anh Dương con cô (4 tuổi), nhỡ em Quangbị anh bắt nạt thì sao. Hey.
Cũng có lúc mẹ định cho cả Quang về quê, như thế hàng tuần cả bố với mẹ sẽ về thăm hai đứa đều đặn, nhưng   lại phân vân chả biết ông bà có chăm được Q ko? Ông bà cổ hủ, lại quen sống ở quê, ông bà lại tham công tiếc việc,  Ôi dào ơi sao là chán. Thấy bố Tùng cuối tuần trước về quê rồi lên trên này bảo mẹ là hay chỉ cho Mạnh về thôi còn Q ở trên này. Chỉ cần bố nói thế mẹ cũng thấy bố ko tin tưởng ông bà nên mẹ chả cần do dự gì nữa, sẽ cho Q ở đây, dù gì hàng ngày cũng được nhìn thấy Q. Chứ cả hai về quê thì mẹ cũng ko biết có sống  nổi không?
Khi mẹ viết dòng này là  bố đang đưa anh Mạnh và bà ngoại về quê ăn tết, mấy hôm nữa cũng 100 ngày cụ rồi nên bà về sớm.  Buồn quá vì nhớ Mạnh nên mẹ chả có hứng làm việc và ngồi gõ mấy dòng này, vì ngày mai cũng là ngày hai đứa 14 tháng rồi mà. Sau này, mẹ sẽ bù đắp cho Mạnh, điều kiện nhà mình neo người nên con về quê ở với ông bà nhé. Ông bà ngoại rất yêu trẻ con, lại chưa có cháu nên Mạnh về ông ngoại sẽ rất vui. Cả năm nay, ông bà đã bỏ mọi cv để bà lên đây trông Mạnh. Ông sống một mình nên nhà cửa  chả có không khí ấm cúng,  nên Mạnh về để bù lại cho ông con nhé. Mong 2 tuần trôi nhanh để cả nhà mình đòan tụ.
Ảnh sẽ up vào ngày mai nhá!Mẹ ko có ảnh 14 tháng của MQ ở cơ quan;