Nghén!

Ai chưa một lần mang bầu chắc sẽ không thể hiểu nổi cảm giác nghén đâu. Khó chịu kinh khủng. Lúc nào cũng muốn ói mà ko ói, nhìn cái gì cũng thấy kinh, chân tay rã rời, thần kinh  mệt mỏi, trí não trì trệ chả nghĩ nổi ra cái gì thông minh.
Nói riêng đến chuyện ăn uống cũng thật nực cười. Bụng đói meo đến cồn cào mà nhìn cái gì cũng ghê quá đi thôi. Chỉ khổ thân chồng mình. Có những món mình nhìn mà ghê chồng phải ăn giấu giếm. Miễn là làm sao không để cho  mình nhìn thấy nếu không thì ôi thôi…
Có con chắc là niềm hạnh phúc vô bờ đối với các bà mẹ ấy nhỉ? Nhưng mình chưa nhìn thấy con, cũng chưa cảm nhận được sự lớn lên của con trong cơ thể nên mình chưa thấy gì cả. Hic. Chỉ thấy rằng con hiện hữu đúng lúc mọi việc đến với mình không thuận lợi, rối ren.Những cơn nghén ngẩm cứ dồn dập ập đến, cv ko theo ý mình… Nên lúc nào mình cũng phải đương đầu với một mớ hỗn độn, mệt mỏi càng mệt hơn.
Xin lỗi con vì ta có những ý nghĩ đó nhé. Có thể một tháng nữa trôi qua, một thời gian ngắn nữa thôi ta sẽ bình tâm lắng nghe cơ thể mình, ta lắng nghe con đang làm cơ thể ta thay đổi nhé!

Mạnh lẫy được rùi!

Hôm nay, cả nhà chăm chú nhìn anh Mạnh của cháu lẫy. Ban đầu anh rất khó nhọc để nhấc cái mông hơi nặng của mình lên. Một lúc ko đc, anh quay ra khóc toáng lên làm bố cháu phải nhấc hộ anh ấy cái mông lên.  Một vài bức ảnh về những cái lẫy đầu tiên của anh Mạnh:

Photobucket

Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Cháu thì chưa biết lẫy, nhìn anh Mạnh lẫy có vẻ cháu không thích môn thể thao này lắm. Cháu thích ngồi trên lòng bà cháu hơn:
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Nhiều lúc anh Mạnh cũng làm nũng muốn bà bế, lúc đó cháu phải nằm chơi một mình trên giường:
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket