27 tháng 2 – thứ 7

Nhanh thật đấy, hôm nay đã là thứ 7. Hết một tuần đầu tiên đi làm rồi.  Mình vẫn cảm thấy hối tiếc  không khí Tết quá đi mất! Tết được thoái mái ăn uống, ko vướng bận lo phiền vì công việc. Chỉ có  việc giúp bố mẹ, nấu cơm, đi thăm hỏi người thân… thích thật.  Ngày nào mình cũng ước giá như hôm nay mới là 28 tết thì hay biết mấy. Hic.
Về quê thích thật, không khí ở quê vẫn hấp dẫn mình. Tình cảm mọi người dành cho nhau mới  chân thành làm sao. Người nhà quê có cái mộc mạc chân chất mà ở trên này mình không thể cảm nhận được.
Tết này vui ghê vì mình cảm thấy nhà anh như nhà mình. Như hồi mới cưới, ở nhà có một tuần mà mình thấy sao ở đây xa lạ với mình thế. Thế là con bé lại thui thủi rơm rớm nước mắt. Chả hiểu sao lúc đó câu thơ “Cơm người khổ lắm mẹ ơi, chẳng như cơm mẹ vừa ngồi vừa ăn”. Hic> nghe nghiêm trọng không? Tại vì ở nhà mình quen được bố mẹ chiều rồi, nên đi lấy chồng, để cho ko ai rèm pha nên mình phải cố gắng làm thật nhiều việc, ăn cũng không được tập trung vì còn để ý xem mọi người cần gì ko? (Điều này chưa bao giờ mình làm khi ở nhà) Thế nên câu thơ trên cứ văng vẳng bên tai và con bé hay tủi thân khóc thầm. Càng tức hơn khi chồng cứ nhởn nhơ, tự nhiên chả cần tốn thời gian công sức giờ vợ cứ ở bên cạnh. Ngày trước, muốn gặp lại phải lọ mọ lên nhà mình…. Nhìn mặt nhăn nhở của chồng mà mình chỉ muốn đấm cho một quả. Rồi một tuần nhanh chóng trôi qua, mình lên HN. Hành hạ ông chồng những gì ở nhà mình không dám thể hiện trước mặt bố mẹ. Đó là phải giặt quần áo, thỉnh thoảng mình mà chán ko muốn rửa bát thì chồng biết điều nên đi rửa ngay. Mình hay nói đừa, ở quê gần bố mẹ anh là vua, còn trên này em là vua. Hi! Hi!
Nhưng tết này, mọi chuyện đã khác. Mình ko hiểu sao, nhà anh bỗng nhiên gần gũi với mình lạ kỳ. Mình không còn cảm thấy nơi đây xa lạ nữa. Ngày trước, mình chỉ cảm thấy gần gũi với bố chồng thôi, mẹ anh ít nói nên mình thấy sợ và xa cách.  Tết về, mình đã le te chủ động nói chuyện, trêu đùa với mẹ  nhiều hơn, mình thấy ẩn đằng sau vẻ ngoài ít nói, khuôn mặt đăm đăm, mẹ cũng dễ gần, tốt bụng… Mẹ hay nhăn một tí nhưng sau đó lại thôi và lại tủm tỉm cười. Đây có lẽ là phát hiện mà mình vui  nhất. Ngày trước khi cuới, mình và anh đã tự hứa hai đứa sẽ cố sống làm sao để cho bố mẹ hai bên được vui lòng, không bao giờ khiến các cụ phải phiền muộn. Điều này qua trải nghiệm thực tế không dễ nhưng tết này có vẻ chúng mình đã làm được điều đó. Dù ko thạo việc nhiều nhưng mình đã có gắng dậy sớm, tham gia cùng mọi người…. để giúp các cụ.
Cuộc sống đúng là phức tạp nhưng nếu mình thay đổi thái độ, nhìn mọi người bằng con mắt yêu thương thì thấy nó cũng thú vị làm sao! Điều này với mình ko đơn giản nhưng mình sẽ cố gắng luyện tập và thực hiện…

12 tháng Giêng

Cũng như mọi năm, cả công ty mình hôm nay lại đến chùa Đình Quán để thụ cơm chay. Mình ko phải là người thích ăn đồ chay nhưng phải  nói là ăn ở chùa Đình Quán ngon thật. Các thầy làm rất nhiều cỗ chay nhưng nhìn mâm cơm vẫn rất thẩm mỹ, ngon sạch.
Năm nay đi chùa, mình đã đến sớm nhất công ty để có thời gian cầu khấn các Chư  Phật phù hộ độ trì cho hai vợ chồng mình có một sức khỏe dồi dào, công việc thuận lợi và đặc biệt cuối năm có baby. Mình thích baby rồi. Đợt trước cứ tính kế hoạch vì sợ sinh con ra mà chưa lo cho con được đẩy đủ nó sẽ vất vả. Nhưng giờ thì mình kệ thôi. Cuộc sống mà không có tiếng cười của trẻ thơ thì vô nghĩa lắm. Bố mẹ có nghèo về vật chất nhưng sẽ cho con một gia đình đầm ấm và hạnh phúc. 
Năm nay mình đã có một cái tết hơi vất vả nhưng thấy hạnh phúc. Hạnh phúc vì mình đã thấy gần gũi với gia đình anh hơn, với bố mẹ, họ hàng… điều mà ngay những ngày đầu mới về làm dâu mình ko cảm nhận được.
Cuộc sống chắc còn dài những khó khăn, nhưng chúng mình đang cố gắng dành cho nhau những giây phút hạnh phúc nhất sau mỗi giờ đi làm mệt mỏi. Mình thấy thật may mắn vì được có anh, được yêu anh! Hạnh phúc chỉ đơn giản là thế thôi đâu cần phải giàu sang!!!

Tản mạn!

Sắp tết rồi, năm nay mình đã làm được gì chưa nhỉ? Có  lẽ cái làm được lớn nhất là mình đã lập gia đình. Có một người chồng luôn quan tâm và hết lòng chiều chuộng vợ. Cuộc sống không giàu sang nhưng mình thấy đủ. Có lẽ cuộc sống sẽ ý nghĩa và giá trị hơn nhiều nếu mỗi người biết hài lòng với những gì mình đang có.
Từ ngày có gia đình, cuộc sống của mình có nhiều đổi khác. Mình thích và hào hứng được trở về tổ ấm nhỏ bé của mình sau mỗi giờ tan sở.
Từ ngày có gia đình, buổi tối mình đi  ngủ ko phải bỏ màn, sáng dậy ko phải gấp chăn.
Từ ngày có gia đình, mình đi làm ko lạnh nữa, cặp kính cận của mình mà đi xe buổi sáng dễ bị sương làm mờ lắm.
Từ ngày có gia đình, mình luôn tưởng tượng đến tương lai, khi con cái chào đời…
Từ ngày có gia đình, mình….
Bao nhiêu thay đổi, vui có buồn có, nhưng niềm vui lúc nào cũng lớn hơn nỗi buồn.
Sinh nhật năm nay được chồng tặng cho một chiếc điện thoại di động. Lần đầu tiên mình nhận một món quà bất ngờ từ chồng vì từ trước đến giờ, tính mình cứ nhanh nhảu, chưa chi đã đề xuất muốn quà gì.  He!
Mấy ngày cuối năm này, mình mong từng ngày được nghỉ tết. Từ hồi cưới đến giờ, mình chỉ về quê có một lần sau đám cưới 1 tuần rồi. Hai vợ chồng đi 3 – 4 tháng mới về quê thăm các cụ.  Cảm giác tội lỗi ghê nhưng cứ tuần đứa này về được thì đứa kia bận việc… Mọi lý do cũng chỉ là ngụy biện thôi!